Lịch sử di dân và pháp luật

Canada là đất nước của người di dân. Người Anh và người Pháp là những người tiên phong khám phá vùng đất mới này vào thế kỷ 15. Trước đó, vùng đất mới chỉ có người thổ dân (Ab-original people) sinh sống. Vào năm 1867, nước Canada được chính thức thành lập với sự ra đời bản Hiến Pháp đầu tiên, nằm dưới sự cai trị của Đế chế Anh. Năm 1982, Bộ Luật Hiến Pháp Canada chính thức khẳng định sự độc lập của đất nước đối với sự cai trị của người Anh.

Trong nhiều thế kỷ, đất nước này đã mở ra nhiều chính sách di dân để thu hút người nhập cư cho việc xây dựng nền kinh tế và xã hội. Hai đợt di dân “khổng lồ” đến Canada sau hai cuộc Đại chiến Thế Giới đã thu nhập hàng triệu người từ khắp nơi. Và cũng qua nhiều thế hệ, sự cộng hưởng của  văn hóa đặc thù của các cộng đồng người thổ dân, người Anh, người Pháp, và các dân tộc khác đã hình thành nên nền văn hóa đặc sắc đậm nét Canada.

Vì vậy, Canada đã có được một hệ thống di dân đồ sộ và phức tạp bậc nhất trên Thế Giới. Bộ Luật Di dân đầu tiên ra đời năm 1906. Bốn năm sau, Luật 1906 được chỉnh sửa và thay thế bởi Luật 1910. Đến bốn mươi hai năm sau nữa, vào năm 1952, Luật được thay đổi và được sử dụng trong vòng 24 năm tiếp sau đó. Luật Di Dân hiện hành được điều chỉnh và sử dụng từ năm 1976.

Luật Di Dân 1976, cùng hệ thống văn bản dưới luật, điều chỉnh hệ thống di dân hiện hành của Canada.

Bộ Công Dân và Nhập Cư Canada (the Citizenship and Immigration Canada – CIC) là một bộ trực thuộc Chính phủ chịu trách nhiệm trực tiếp về di dân và quản lý công dân. Mặc dù vậy, Chính phủ Liên bang đã chia sẻ nhiều quyền hạn về việc lựa chọn người nhập cư cho chính phủ các Tiểu bang. Chính phủ Liên bang và Tiểu bang cùng nhau cung cấp đầy đủ những hỗ trợ cần thiết cho người mới nhập cư.

Photo: Daniel Joseph Petty pexels-photo-756790